Kí ức
-
Chiều cuối năm …đó
MỘT
Ta không còn trẻ nứa.
Hai chử thật buồn
Cuối năm rồi ,
dù chỉ là ước lệ , ta cho đó là cái mốc
Để hướng tới những tin iêu
đôi khi cả ước vọng
và bàng hoàng
Khi quỷ thời gian chỉ còn hạn hẹp
HAI
Chiều cuối năm
Tình cờ dùng chân nơi nơi thị trân nhỏ
Muổi vo ve , thêm gây gây lạnh của đêm về
Máy tàu đã tắt , dây cột mũi đã xong
Chợt trong gió đâu đây
Vọng lại câu hát não nùng
“ Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã bảy ,
sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào
Giọng xuống hò ngọt như ly đế Gò Quau
Khiến ngây ngất tâm hồn anh lính trẻ
Hòa cùng với tiếng sóng nhẹ lách tách
Vổ mạn tàu như câu vọng cổ trào dâng
“ Cổng vườn cô đã khóa kín tự hôm nào “
Giọng chất phát nghẹn ngào của anh nông dân Nam bộ
“ Nhà cô sau trước vắng tanh …
Văng vẳng đâu đây ai dạo lục huyền cầm
Gợi lòng tôi một nổi buồn thê thảm “
Tiếng nhịp cống vút lên như cánh cò
Vào chốn mênh mông sâu thẳm
Tiếng ca đó theo tôi vào đêm vắng
“ Tìm em không gặp tôi gối đầu mổi đêm
Giã từ khúc sông buồn mù sương đêm ấy
Cho đến giờ
Chưa có dịp trở lại lần thứ hai
BA
Kí ức không chết
Chỉ có thể phai mờ
Ngũ yên đâu đó
Chợt thức dậy bởi một điều gì đó
Đột ngột đến ngẩn ngơ
Chiều cuối năm
Góc quán lạnh , măt sông buồn
Bài vọng cổ buồn năm nao não nùng nghe lại
Cuối năm
Hai chử thật buồn …
Cãm tác từ bài tãn văn của Nguyến Nhi
Nhận xét